Dáng Hình

Lối đi rắc đầy hoa bưởi
Thơm thơm ngát cả trời chiều
Một dáng hình ai bước vội
Thấy mình như thể xiêu xiêu

Mái tóc đã vào nỗi nhớ
Đôi vai dường đã từng quen
Cố nhìn mà không rõ mặt
Buồn đâu chẳng biết nguồn cơn

Rồi tôi ngay từ buổi ấy
Cố tình để ý chờ trông
Chẳng thấy bóng hình trở lại
Mà như trống vắng một vùng.