Ta bước đi




 Sinh ra từ trong sắc cỏ
Gần đây hay đã xưa rồi
Đi ra từ trong đổ nát
Lệ rơi lạnh lẽo tơi bời

Ngu muội làm ta xấu hổ
Muốn quên mà chẳng thể quên
Muốn bỏ mà chưa thể bỏ
Chẳng lẽ chỉ theo tiếng gọi một thời

Hùng biện những lời không tin là có
Ta đâu phải là ta, ta giấu kín ngậm ngùi
Cứ tụng nghêu ngao bài ca cũ rích
Xung quanh ai nào ngây dại như ta

Ta bước đi bao lần vấp ngã
Lệ chẩy ban đêm, mắt đỏ ban ngày
Ta bước đi có cả buồn, vui
Quá khứ với tương lai
Hy vọng và thất vọng
Ta có là ta? bước thẳng trên đời!